"Năm 1943, khi về làm dâu tôi đã thấy chiếc bình vôi này trong gia đình; được mẹ chồng tôi giữ rất cẩn thận, thường cất trong buồng hay ở nơi kín đáo. Mỗi khi ăn trầu hoặc mời trầu khách đến nhà, bà dùng phần chìa vôi của dao lấy vôi quệt vào lá trầu và cuộn lại thành miếng. Ngày đó tôi còn trẻ chưa hiểu gì về bình vôi, chỉ nghe bà nói rằng bình vôi bị vỡ là điều rất kị. Mỗi lần lấy vôi têm trầu, một ít vôi dính vào miệng bình rồi khô lại, lâu ngày dày lên tạo thành một ống dài. Bà giữ gìn miệng bình ấy và cho rằng miệng bình vôi càng dài thì gia đình càng có nhiều của cải.
You are all set!
Your first Culture Weekly will arrive this week.